Phóng viên tự do và anh bạn Thái Hà
Tôi là một phóng viên tự do. Nghe đến đây khối người nghĩ tôi chắc hẳn là một tay săn tin cá tính, thích ngao du nhưng kì thực là tôi không được tòa báo nào cho thử việc quá một tháng chứ đừng nói là nhân viên chính thức. Nên cố làm quen với cụm từ “phòng viên tự do”.
Ban đầu tôi cũng dằn vặt ghê lắm, nhưng sau quen lại thấy chẳng thành vấn đề gì, đi đâu giới thiệu là phóng viên tự do cũng oách ra phết.
Chủ đề các phóng sự của tôi cực kì đa dạng phong phú, từ việc phản ánh phong trào sinh đẻ kế hoạch ở thôn A, hay dòng họ B vận động tranh cử để người trong họ có chân trong Ủy ban ND xã C đến các gương điển hình tiên tiến trong việc xóa đói giảm nghèo bằng mô hình vườn ao chuồng,…vv. Phóng sự của tôi vẫn lên báo đều đặn nhưng vì chủ đề mà tôi khai thác chỉ quanh quẩn từ cái ao làng đến cái đình làng nên chẳng ông báo nào có nhu cầu nuôi một thằng phóng viên như tôi.
Ấy thế mà tôi lại yêu những nhân vật, sự kiện trong “cái tầm nhìn xa là làng, xã” của tôi lắm. Tôi nhìn thấy ở họ có những cái mà ngàn những ông tướng kia nhìn mãi cũng không ra, học mãi cũng không làm được. Tôi nhìn thấy ở họ có những niềm tin lớn lao mà vô cùng ý nghĩa. Tôi thật sự bất ngờ!
Đó là anh bạn Thái Hà. Tôi gặp anh trong một buổi lễ tuyên dương những điển hình tiên tiến trong việc ươm trồng cây giống bằng việc học tập (qua mạng) những phương pháp khoa học và tiên tến của nước ngoài. Anh bạn Thái Hà thật thà và chân chất đến nể, nhưng khi khơi đúng thế mạnh của anh, là anh cũng “chém gió” ác liệt.
Câu chuyện rôm rả bắt đầu bằng 2 cốc trà đá (anh bạn Thái Hà này nghiện trà, mời café không hứng) và mấy cái kẹo lạc trong một buổi chiều tại “Thị trấn xe bus màu xanh”.
- Bắt đầu từ những ngày đầu gian khó của chú (anh bạn Thái Hà), anh tò mò chú đã “Tìm lối thoát hay tự sát” trong thời u u mê mê đó như thế nào?
- Anh ơi, thật là thế này, lúc đấy gia đình em có mấy nhiêu người đâu, toàn những đứa vắt mũi chưa sạch, động tí là hô hoài bão với tham vọng, nhưng chẳng ăn thua. Lúc đầu em cũng tính “Khi nào chim sắt bay” mới làm gì thì làm. Nhưng chúng nó kêu quá, chẳng lẽ cứ mãi lóp nghóp thế là em đành liều “Bước ra từ khủng hoảng”.
- Tôi đánh đùi đét một cái. Tỏ vẻ khen ngợi. Chú liều thật! Thế “Hành trình tìm kiếm” của chú thế nào?
- Anh cứ từ từ đã. Làm gì đã tìm với chẳng kiếm. Mọi thứ lúc đó chỉ là con số “0” tròn chĩnh, em chẳng có gì ngoài sự đam mê và nhiệt huyết cống hiến. Cũng phúc tổ 3 đời nhà em có “Sự nghiệp làm cha” của ông bố em. Nhà cửa em có phải lo đâu, cần nhà ở đâu làm gì là ông ấy gật luôn. Tiền em mở công ty là của ông bố em đấy chứ. Phúc thứ hai là em có một bà mẹ giỏi vun vén, nên “Những điều kinh doanh em (tôi) biết em (tôi) học từ mẹ em (tôi)” ấy chứ. Bà ấy quân sư đường đi nước bước cho bọn em nhiều đấy anh ạ.
- Tôi mừng cho chú nhé! Thế bản thân chú thì sao?
- Thực ra lúc đấy em đang máu làm giàu anh ạ! Nên lúc nào cũng “Nghĩ giàu làm giàu”, cả năm chỉ có “Lập kế hoạch kinh doanh trên một trang giấy” mục đích chỉ muốn “Làm ít được nhiều” nhanh chóng “Trở thành triệu phú tuổi teen”. Nhưng đúng là thời điểm đó em nông nổi quá cứ nghĩ mấy cái giống má nó đơn giản, tưởng là “Miếng bánh ngon bị bỏ quên”, cứ vung tiền ra nhập nước ngoài về là mang bán cho các thương lái và bà con. Khổ, em không hề nghĩ đến “Nguy cơ” là giống má hiện đại, chẳng thích hợp với đồng ruộng quê ta, hơn nữa em thích cái gì là làm ngay và làm bằng được, không hề biết tập quán làm việc. Thời điểm đấy em bị một “Bài học thương trường từ Sam Walton” đấy anh.
- Ừ chú nói cũng đúng, dân quê ta luôn có câu: “Tôi biết rồi!” hoặc đại loại như: “Chắc gì đã làm được”. Anh mày hơn chú là có nhiều thời gian tiếp xúc nhưng nhiều lúc cũng bó tay chẳng hiểu dân mình đang nghĩ gì, làm gì nữa.
- Anh có nghĩ là cần có vài cuộc cách mạng, hoặc một tay nào đứng đứng lên “Biến cái không thể thành có thể” thôi chứ.
- Chú đúng là hoang đường. Chú phải biết “Những nguyên tắc thành công” là “Phụng sự để dẫn đầu” bằng “Trí óc, trái tim và khí phách”.
- Ghớm! Bác lại cứ đao to búa lớn! Em cứ nghĩ đơn giản với “42 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc” mình cũng có chút kiến thức để “Chèo lái con đường sự nghiệp”. Em muốn khi nhắc đến Thái Hà họ sẽ nghĩ ngay đến những cái đầu tiên chưa ai dám làm, và không ai làm được. Đố anh biết bí quyết của em lúc đấy là gì?
- Anh mà biết thì anh đã giàu hơn chú!
- Lúc đó em nghĩ, mọi thứ đã như vậy, dân ta cũng chỉ quen dùng giống má nhái của bọn Tàu bọn Nhật, quen kiểu làm ăn manh mún, muốn lợi mình mà mặc kệ mọi người… em không thể thay đổi được thì chỉ có cách là thay đổi chính mình, tức là phải có “Một tư duy khác về kinh tế Việt Nam” kiểu như “Kinh doanh nhỏ, thành công lớn” đấy anh ạ!
- Tuyệt! Vậy chú “Khởi nghiệp thành công” chứ?
- Chưa nhanh vậy đâu anh. Khi quan điểm và cách nhìn của em đã có thay đổi, em cũng thấy tự tin hơn nhiều, cảm giác như “Đã đến thời của chúng ta”, em nhanh chóng “Tự đào giếng trước khi chết khát”, cũng may em tính toán kỹ lưỡng bằng “Bản lĩnh doanh nhân” đưa công ty qua nhiều phen sóng gió, và đương nhiên là không bị rơi vào nhóm 600 nghìn thằng đang giãy chết anh ạ!
- Anh thích chú rồi đấy! Định hướng rõ ràng, quyết tâm không dời. Doanh nhân thành đạt mà “Cách sống” không chê vào đâu được. Như mấy thằng trọc phú kia mới giàu nên được tí nhờ bán đất dự án mà đã tinh vi tự phong mình là vô đich thiên hạ. Chú đối phó thế nào với bọn họ khi sao chép lại những giống tốt của mình, đối phó thế nào khi bà con kêu giống đắt, đối phó thế nào khi thị trường ngày càng cạnh tranh khắc nghiệt?
- Thú thật với anh, dân ta cứ chê đồ Tàu chứ em học chúng nó nhiều lắm, có được ngày hôm nay cũng nhờ “72 phép quản lý kiểu Trung Quốc” đấy chứ. Quan trọng là mình luôn có tư tưởng “Đừng bao giờ sợ hãi, đừng bao giờ bỏ cuộc”, quyết tâm đến cùng, và tự tin là mình làm được. Hơn nữa, em đặc biệt quan tâm tới nội bộ công ty, nhân viên dưới quyền em cũng dùng cương nhu để quản lý, anh thấy có bọn nào cho nhân viên “Tuần làm việc 4 giờ” như bên em không?
- Chú mày được! À! Nghe nói chú mày còn tìm hiểu “Sức mạnh của đạo Phật” để xây dựng văn hóa công ty?
- Không sai anh ạ! “Lời dạy của đức Phật” ngàn năm không sai đâu. Mình có cho đi mới nhận lại. Sống bằng tâm chân thành thì không ai phụ mình, “Thành tâm để thành công” mà anh.
- Nói chuyện với chú nãy giờ, anh ngộ ra nhiều điều đấy! Anh là thằng phóng viên quèn, quen với việc có phong bao thì tung hô, không chướng tai gai mắt thì bới cho bung bét ra. Cứ nghĩ những thằng thành công là những thằng nhiều tiền mà thôi…(chẹp).
- Anh tin em đi! Và anh hãy tin là mình thành công, đó là ”Luật hấp dẫn” đấy! Khi mình tin thì quyết tâm làm thì năng lượng trong mình sẽ được phát huy tối đa, không những thế vũ trụ cũng như thấu hiểu để phù trợ cho ta anh ạ! Em vô cùng cảm ơn những người bạn thân thiết, đã luôn bên cạnh giúp đỡ và ủng hộ trong hành trình 5 năm vừa qua.
- Anh nghĩ 5 năm vừa qua với mọi người là một chặng đường dài, nhưng với chú là một điểm tự để chú bật cao hơn và xa hơn.
Chú thành công vậy, nhưng chuyện tình cảm cũng vất vả đúng không?
- Anh đúng là “Đọc vị bất kì ai”, chẳng gì qua được mắt anh.
- Chú không phải khen, đấy là nghề của anh mà.
- Thú thật với anh, lúc đầu em cứ nghĩ “Tình yêu là một nỗi buồn”, nên cũng không dám phung phí thời gian vào chuyện tình cảm. Nhưng em có phải là sư đâu, nhiều lúc cũng rung động, cũng phập phồng lắm, nhưng sau đấy toàn phải tự vấn “Sao tôi không hạnh phúc”.
- Cái này thì chú mày phải nghe anh. Chú nên là người lắng nghe trong mọi tình huống, không nên mang suy nghĩ của mình áp đặt cho đối phương, hãy tạo cho họ không khí chia sẻ thoải mái, khi đó họ sẽ đối đãi mình bằng tình cảm chân thành. Chú hãy ghi nhớ cả trong cuộc sống gia đình, xã hội cũng như ở công ty.
- Cảm ơn anh đó đã là “Ký ức vụn” của em rồi. Bây giờ em cũng đã có “Người phụ nữ tinh quái” của lòng em rồi.
- Chúc mừng cậu, hãy đừng quên nói với cô ấy mỗi ngày rằng “Anh sẽ cưới em thêm nhiều lần nữa” nhé!
Câu chuyện lúc trầm lắng lúc lại rôm rả tưng bừng, tôi thì say sưa nghe vừa cảm phục vừa tự hào như chính câu chuyện của tôi vậy, anh bạn Thái Hà thì say sưa tâm sự, thế mới biết chú yêu cái chú đang làm đến nhường nào, anh yêu công ty và nhân viên nhiều bao nhiêu, anh hạnh phúc với những việc đã làm, và trăn trở với những dự án còn dang dở…
Câu chuyện của hai anh em kết thúc khi ánh hoàng hôn buông mình trên thảm lúa trĩu bông, cái bóng của anh bạn Thái Hà và tôi đổ dài trên con đường dài phía trước mặt. Anh bạn Thái Hà của tôi đang bước tiếp những bước đầy nhiệt huyết, háo hức và tràn đầy hi vọng về phía trước. Một cá nhân một tập thể với tràn đầy nhựa sống của tuổi trẻ và khát vọng, có thất bại nhưng luôn đứng dậy với một nội lực phi thường. Chặng đường 5 năm vừa qua chỉ là những viêm gạch hồng đặt những bước chân đầu tiên mà thôi. Tôi chúc mừng hoài bão của anh được thực hiện trong thời gian không xa.
( Bài viết đạt giải THB và Tôi dành cho Thaihabooker )
Hà Nội ngày 17 tháng 6 năm 2012
Phóng viên tự do