Khi doanh nhân đến chùa (KInh doanh và tiếp thị số 0738)
Trong lúc ngồi vào bàn viết bài này trong đầu tôi cứ vang vọng câu nói, hay đúng hơn là lời khuyên của Hòa thượng Thích Giác Toàn “Tôi muốn các doanh nhân và các bạn tu chứ không phải đi tu”.
Tôi nghĩ mãi tại sao Hòa thượng lại không thích từ “đi”. Tôi suy ngẫm và nhận ra rằng, hình như, “đi” tức ta trốn, ta chạy trốn. Mà việc tu là việc của cả đời. Tu tập là để thân tâm mình tố hơn, để mình trở thành người tốt hơn. Vậy thì ta cứ việc tu chứ đâu phải “trốn” vào đâu đó để tu. Viết đến đây tôi lại như nhìn thấy rằng các doanh nhân chũng ta ngày càng đi chùa nhiều hơn. Tôi đâm ra băn khoăn và cần được giải quyết thắc mắc - Doanh nhân vào chùa làm gì? Khi nào?. Thế rồi tôi quyết định làm một nghiên cứu nhỏ rồi viết nên bài này. Nhưng trước hết tôi phải biết ơn tất cả những doanh nhân đã trả lời phỏng vấn của tôi và tôi cám ơn các anh chị đã vẫn dành một quỹ thời gian quý báu, hiếm hoi của mình để tìm đến chốn tâm linh.
Cách đây chục năm tôi thường xuyên theo lãnh đạo của mình vào chùa mỗi mồng một và ngày rằm. Sếp tôi làm việc này rất thành tâm. Chúng tôi thường mua sắm đầy đủ đồ lễ, vàng mã, trái cây, hương hoa. Mà thường là chọn quả ngon, hoa đẹp. Đa phần các lần đi chùa lễ Phật đều có sớ được viết chu đáo, cẩn thận. Chúng tôi đứng xung quanh thủ trưởng cùng khấn, lễ và cầu nguyện. Sau khi đặt mâm, lễ Phật xong chúng tôi ngồi chơi hay đi dạo vòng quang, đến khi hương tàn hay ít nhất cháy hết 2/3 mấy “thầy trò” mới quay lại lễ tạ và xin hạ lễ. Thủ trưởng của tôi bao giờ cũng tham gia khâu đốt giấy tiền vì cho rằng đây là phần quan trọng nhất. Chúng tôi cũng quen và thường mỗi người được chia 1 số tờ giấy mã để cùng đốt, để được cùng hưởng “lộc”. Không chỉ có mồng một, ngày rằm mà trước khi diễn ra các dự án, các cuộc đấu thầu, nhiều doanh nhân thường hay vào chùa để lễ Phật, cầu Phật phù hộ độ trì để dự án thành công, để có thể thắng thầu, để công việc được suôn sẻ.
Phải công nhận rằng đa phần các doanh nhân làm như vậy rất thành tâm, cung kính và tin tưởng rằng đức Phật sẽ phù hộ và kết quả sẽ tốt. Nghĩ lại tôi thấy, đây là bài toán tâm lý, là yếu tố tinh thần quan trọng giúp các doanh nhân có niềm tin và quyết tâm cao vào công việc sắp diễn ra. Theo quan sát và nghiên cứu của tôi nhóm doanh nhân vào chùa để “xin”, “cầu”, “mong” từ đức Phật và các vị Bồ Tát chiếm đa số. Mong muốn của người đến chùa là có sức khỏe, hạnh phúc, tiền bạc, chức vụ, của cải,... Mong cho mình rồi cầu cho vợ, con, cha mẹ, gia đình, cơ quan,… Điều này đặc biệt đúng với các doanh nhân Hà Nội và các tỉnh phía bắc, khi Phật giáo đi sâu và cuộc sống và trở thành 1 phần của tín ngưỡng, hay nói cách khác đạo Phật mang hơi hướng của tín ngưỡng. Nhóm doanh nhân vào chùa để “cầu”, “xin” chiếm 68% những người được tôi phỏng vấn.
Viết đến đây tôi nhớ đến câu chuyện chính mình nghe thấy. Một bác khấn rất thành khẩn, rất chân thành mong được phù hộ để có được ngôi nhà gần hồ Hoàn Kiếm. Vẫn không bằng chuyện một bà kia cầu cho ông hàng xóm ác độc chết đi! Tôi vừa giật mình. Vừa lo lắng vừa suy nghĩ “Có đức Phật hay ông thần, ông thánh nào lại ủng hộ chứ không nói đến việc biến một suy nghĩ ác độc như vậy thành sự thật!”. Đi chùa, vào đền là phải cầu nguyện điều hay, lẽ phải, cái tốt, điều lành chứ làm sao lại mong điều ác, dù điều ác đó có thể dành cho bất cứ ai. Sau này, khi đã hiểu biết về tâm linh, về Phật pháp tôi mới biết rằng thật khó có thể có những phi vụ “mua bán”, “trao đổi” rẻ rúm và bất công đến vậy. Ta mang đến chùa cân trái cây, bó hoa và vài đồng bạc lẻ lại mong “đổi lại” nhà lầu, xe hơi, tiền bạc, địa vị. Có thể phải gửi hết tâm can mình vào những vật phẩm ấy may chăng mới thấu đến đức Phật, đến với cõi Trời!
Nhóm doanh nhân thứ 2 đi chùa để tìm sự thanh thản. Họ đến chùa không cầu mong gì cho mình và người thân. Họ biết rằng “tay làm hàm nhai”, rằng “tất cả đã theo luật nhân quả” và rằng phải lao động chân chính, với trí tuệ và sức lao động nghiêm túc mới mong có tiền bạc, thành công và tất cả những gì mìnhmuốn. Những doanh nhân này vào chùa để được thư giãn và thảnh thơi, để lấy lại sự quân bình của cuộc sống, để có bình an sau những giờ, những ngày làm việc căng thẳng, mệt nhọc. Chùa luôn là nơi yên tĩnh, thanh bình. 25% số doanh nhân được hỏi khẳng định họ đi chùa để tìm cho mình sự thanh thản.
Cuộc sống của doanh nhân luôn chứa đựng bao khó khăn, bất trắc, rủi ro. Doanh nhân phải lo xử lý biết bao vấn đề của doanh nghiệp, xã hội và của chính mình. Theo khảo sát của tôi, doanh nhân là nhóm người cô đơn nhất. Họ cũng là những người bị stress nặng nhất. Chính vì vậy doanh nhân chúng tôi rất cần những giây phút bình an, những giờ phút hiếm có không phải lo lắng và suy nghĩ về công việc và sự đời, không phải tính toán về kinh doanh và lãnh đạo, không phải xử lý các vấn đề và sự cố. Phút giây bình an của doanh nhân là vô cùng quý giá. Chùa là nơi doanh nhân có thể tìm thấy bình an. Chính sau khi rời chùa doanh nhân thấy minh mẫn hơn, tỉnh táo hơn. Nhóm cuối cùng là những doanh nhân vào chùa để có trải nghiệm, để khám phá ra chính mình, để vén màn u minh trong tâm mình, để có trí huệ và ánh sáng. Nhóm này chiếm 7%. Họ đến chùa để nghe thuyết pháp, giảng kinh, để thiền định và quán chiếu thân tâm, để soi tận sâu thẳm con người mình. Họ đến chùa để tu tập theo đúng nghĩa của từ này, để nhắc mình luôn sống tốt hơn, thiện hơn, làm thêm nhiều điều hay lẽ phải hơn.
Nhiều doanh nhân dành cả một ngày trong chùa. Có những doanh nhân tham gia những khóa thiền 7 ngày hay 10 ngày, cá biệt là 20 ngày hay 1 tháng. Để thu xếp được công việc để tham gia những khóa dài ngày quả là không dễ. Tuy nhiên kết quả nhận được sau những ngày sống trong chùa, trải nghiệm các khóa thiền viên mật thì thật là đáng trân trọng. Chính vì vậy nhóm doanh nhân thứ 3 luôn tìm cách sắp sếp thời gian để tham gia các khóa tu tập dài ngày. Cũng không ít doanh nhân cố gắng giảm bớt hay chuyển giao công việc kinh doanh và điều hành doanh nghiệp để có thể “tuần làm việc 4 giờ” hay “Làm ít được nhiều” để dành thời gian tu thân, luyện tâm, khai tuệ.
Nhu cầu doanh nhân tìm đến Phật pháp ngày càng nhiều. Ngay tối 12/08/2010 tại Thành phố Hồ Chí Minh, Công ty sách Thái Hà đã tổ chức tọa đàm “Giao tiếp bằng trái tim” nhằm giúp cho các doanh nhân và các bậc tri thức hiểu về mình về người, để có thể giao tiếp với cấp dưới và đồng nghiệp cũng như người người thân, bạn bè không chỉ qua hành động, lời nói, mà từ sâu thẳm tâm can mình. Khách mời của chương trình lần này là Hòa thượng Thích Giác Toàn - Phó Tổng biên tập báo Giác Ngộ, Trụ trì tịnh xá Trung Tâm, Phó chủ tịch & trưởng ban Kinh tế Tài chính TW Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Giáo phẩm Hệ phái Khất sĩ và Nghệ sĩ, doanh nhân Chi Bảo - nam diễn viên nổi tiếng, Chủ tịch HĐQT công ty Thương Hiệu, người quan tâm nhiều đến thiền và đã có nhưunxg trải nghiệm về thiền rất thú vị.
Chương trình số 3 của chuỗi “Phật pháp ứng dụng” này mang lại nhiều lợi ích cho các doanh nhân và doanh nghiệp. Những trao đổi đã giúp các doanh nhân hiểu rằng con người hiện đại chúng ta đang sống trong những ngôi nhà cách nhau bằng bê tông cốt thép. Rằng bức tường ngăn cách lòng người cũng thế - càng ngày càng cao lên theo lòng tham và sự ích kỉ của mình. Bức tường ngăn cách trong lòng người được xây dựng bằng chất liệu "lấy mình làm trung tâm của vũ trụ" nên từ đó mọi người không còn thẳng thắn nhìn vào lòng nhau được nữa. Cần mở lòng mình ra để đến với nhau, dù bạn là ai. Chỉ có “giao tiếp bằng trái tim” mới giúp mỗi doanh nhân chũng ta chuyển hóa phiền não thành từ bi và trí tuệ, niềm tin và khiêm tốn, tha thứ và bao dung.
Doanh nhân cần đi chùa để cửa lòng ta tự nhiện rộng mở. Khi đó bức tường ngăn cách trong lòng người sẽ không còn nữa. Một khi doanh nhân biết cách dùng thiện ý ấm áp tình người để quan tâm, đối thoại với người khác nhất định sẽ xây dựng thành công một mối quan hệ hài hòa và vui vẻ, doanh nghiệp sẽ phát triển và trường tồn. Nguyễn Mạnh Hùng
Chia sẻ
Người Việt Nam
Email:
tksntm1@gmail.com
10/24/2010 11:49:03 PM
Sau khi đọc bài này thì em thật sự cảm thấy rằng sức mạnh của lòng từ bi quả thật quá đỗi lớn lao. Nếu chúng ta biết dùng trái tim chân thành của mình để đối xử với mọi người một cách tốt đẹp thì trước tiên học hạnh phúc và sau đó ta cũng hạnh phúc.
Điều này hiện giờ thì chưa có một chuẩn mực nào để có thể giúp mọi người đối sử tốt với nhau, ngoài chuẩn mực đạo đức, văn hoá,... những yếu tố đã có từ thời xưa đến nay.
Nhưng, có lẽ chúng ta đã quên mất tầm quan trọng của một yếu tố mà có trong mỗi người: chúng ta ai cũng không muốn đau khổ và đều mong muốn hạnh phúc, nếu chúng ta làm người khác đau khổ (có thể vì lúc đó ta mưu cầu hạnh phúc cho mình) thì lương tâm ta căn rứt, và chúng ta chỉ có quyền giúp đỡ và làm người khác hạnh phúc chứ không phải là điều ngược lại. Vậy thì chúng ta phải làm gì, khi mà không ai cũng tin hiểu nhân quả, không ai cũng có thiện căn ngay từ đầu,...
Nhưng, hôm nay với bài viết "Thế Giới Khác Trong Một Giọt Nước" của Tiến sĩ Masaru Emoto đăng trên
http://chanhkien.org/4091.html
thì quả thật mọi chuyện đã khác, và thế gian thật vô thường. Chúng ta sẽ thấy rằng với mỗi ý nghĩ mà chúng ta khởi lên thì đều có tác động đến mọi vật xung quanh, kể cả vật vô tri, vì bản chất tâm linh luông tồn tại trong mỗi mọi liên kết nguyên tử của chúng, vậy là chúng ta chỉ là loài người cấp cao hơn hẳn những loài-vật khác trên địa cầu này thôi, vì còn rất nhiều thế giới khác trong vũ trụ.
Trong số các vật chất thì nước đặc biệt có tính tâm linh cao hơn cả, rõ ràng là Đức Phật Thích Ca thật là siêu việt vĩ đại khi trong một lời giảng huấn với Thái tử Rahula, Người đã nói về nước, với đại ý là 'nếu để tâm bị vấy bẩn như nước bị bẩn, thì cũng chỉ bỏ đi' (có lẽ một đời người hiện tại chăng). Như vậy nếu biết về nước qua bài báo trên, thì chúng ta sẽ chắc chắn một điều là tuy chưa thể nhìn thấy tâm linh khi là "người trần mắt thịt", tuy nhiên mỗi liên hệ tâm linh luông có giữa chúng ta, và rõ ràng : "Nước không biết nói dối". Vậy thì giờ đây thì ít nhất cũng có một người bạn luông cho chúng ta sự thật về mỗi ý nghĩ thiện - bất thiện trong đầu, người bạn ấy đã đặt trách nhiệm cư xử tốt với mọi người, và chịu trách nhiệm 100% về cuộc đời mình lên vai mỗi cá nhân con người. Chúng ta, có thể và phải, thông qua nghiệp nhân mình tạo để mưu cầu hạnh phúc cho mình và cho mọi người, vì giúp mình cũng là giúp người, cho thì phải cảm ơn mà.
Cuối cùng, em xin trích ra đây câu nói của Anbert Einstein về Phật Giáo:"Tôn giáo của tương lai sẽ là một tôn giáo toàn cầu, vượt lên trên mọi thần linh, giáo điều và thần học. Tôn giáo ấy phải bao quát cả phương diện tự nhiên lẫn siêu nhiên, đặt trên căn bản của ý thức đạo lý, phát xuất từ kinh nghiệm tổng thể gồm mọi lĩnh vực trên trong cái nhất thể đầy đủ ý nghĩa. Phật giáo sẽ đáp ứng được các điều kiện đó" (The religion of the future will be a cosmic religion. It would transcend a person God and avoid dogmas and theology. Covering both the natural and the spiritual, it should be based on a religious sence, arising from the experience of all things, natural and spiritual, as a meaningful unity. Buddhism answers this description). Đồng thời, một lần khác ông cũng khẳng định rằng: "Nếu có một tôn giáo nào đương đầu với các nhu cầu của khoa học hiện đại thì đó là Phật giáo. Phật giáo không cần xét lại quan điểm của mình để cập nhật hóa với những khám phá mới của khoa học. Phật giáo không cần phải từ bỏ quan điểm của mình để xu hướng theo khoa học, vì Phật giáo bao hàm cả khoa học cũng như vượt qua khoa học" (If there is any religion that would cope with modern scientific needs, it would be Buddhism. Buddhism requires no revision to keep it up to date with recent scientific finding. Buddhism need no surrender its view to science, because it embrances science as well as goes beyond science).
Anbert Einstein quả là một nhà khoa học vĩ đại. Ông quả là một con người phi thường, có cái nhìn vượt thời gian và không gian, cũng tựa như việc ông phát minh ra Thuyết Tương Đối.
Em xin chân thành cảm ơn Thầy, xin cảm ơn mọi người, cảm ơn Công ty Nhân Hoà vì nhờ công ty mà Thầy trả được một nhân-quả và em cùng mọi người có được sự tin tưởng rằng bài viết của chúng ta sẽ được lụa chọn nơi đáng tin cậy để gửi gắm và nhất là để mọi người đọc nó khi thật sự nó hữu ích.
Em xin cảm ơn tất cả dù bài viết chỉ được đọc một lần.
..........................................